Giới thiệu về NUMX

6 năm nhìn lại

Thứ hai, 22/09/08, 11:23:48 GMT+7
6 năm nhìn lại

6 năm, bài ca sinh nhật lại được hát lên. 6 năm, kể từ ngày 5 người bạn cùng chí hướng gặp nhau. 6 năm đủ để một em bé qua tuổi tập nói, tập đi, chập chững lớn khôn. 6 năm, một khoảng thời gian không quá ngắn để đánh giá một con người, một tập thể. 6 năm, để trưởng thành hơn trong các hoạt động xã hội.

Hình như ta đã lớn!
Ta đã vững vàng hát vang bài ca thanh niên tình nguyện cùng các anh chị tình nguyện khác như Mùa hè xanh, Kỳ nghỉ hồng , Hoa Phượng đỏ bằng chính hoạt động miệt mài của mình 6 năm qua …
Ta là 1 nhóm tình nguyện cấp thành đầu tiên không do cấp thành lập ra.
Ta là một trong 30 gương mặt tiêu biểu cho 15 năm phong trào tình nguyện TPHCM được tuyên dương.
Ta là niềm đam mê, nhiệt huyết đóng góp cho xã hội trong chính bản thân bạn.
Ta là của bạn, thuộc về bạn, và sẽ mãi mãi như thế.

 

Những Ước Mơ Xanh

 

Nhìn lại 6 năm:
Đã có nhiều tranh cãi trong nhóm về tìm hướng đi rằng: cứ bình thường thôi có đến đâu làm đến đó vì “tình nguyện thôi mà” hay xây dựng nhóm có quy củ làm việc theo các mô hình dự án… và cả khó khăn nữa như thiếu tài chính, thiếu tư cách pháp nhân, cả sự vấp váp vì thiếu kinh nghiệm nữa.

Một nhóm tình nguyện ban đầu, bao giờ cũng xuất phát phần nhiều từ cảm tính, nên sau một thời gian sẽ có nhiều người không còn trụ lại được do hoàn cảnh cuộc sống. Chỉ có bạn nào dần nhận thức được trách nhiệm của mình với xã hội thì mới có thể theo đuổi lâu dài.

Nguyễn Hùng (NUMXO)

Có gì để viết về các cô cậu sinh viên tự lập thành nhóm, tự chọn cho mình một cái tên, một mục đích hoạt động, tự tạo một diễn đàn trên mạng, những cuộc thảo luận “online” và các hoạt động “offline” đầy hào hứng.

Có thể là rất nhiều và cũng có thể là không có gì, bởi tất cả các bạn đều đến với các hoạt động xã hội một cách tự nhiên và hào hứng như khi đi học, khi rủ nhau đi picnic. Có gì để nói về một cuộc chơi của những người trẻ?

Và rồi tôi được thấy, được đọc rất nhiều thông tin về một nhóm bạn trẻ khác, rất khác với nhóm Những ước mơ xanh. Các bạn trẻ này ngủ ban ngày và thức ban đêm, tiêu phí rất nhiều sức khỏe, trí lực và tiền bạc vào những cuộc nhậu nhẹt, khiêu vũ, vào rượu, thuốc lắc và ma túy. Tôi được thấy thiên đường của họ: những sàn lắc mà người quan sát buộc phải gọi là “chuồng”, thấy những dấu tích trụy lạc vương vãi trên sàn nhà và in dấu lên những khuôn mặt, đôi mắt non trẻ. Tôi được tiếp xúc với họ, nghe những lời tâm sự chất đầy buồn chán, bất cần đời… và lại nhớ đến nhóm Ước mơ xanh.

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh

Trên diễn đàn nhunguocmoxanh.org có rất nhiều những câu thơ, danh ngôn mà các thành viên sáng tác, sưu tầm. Ai đó lên đây, đọc và có thể nói rằng các cô cậu này quá mơ mộng, mơ mộng như cái tên “ước mơ xanh”, như câu slogan của nhóm “Một giọt nước hòa vào muôn giọt nước, sẽ biến thành biển cả mênh mông”. Nhưng không phải thế.

Chiều chủ nhật nào trước cổng dinh Thống Nhất cũng có một nhóm bạn trẻ tụ tập thành vòng tròn, khi thì hát, lúc thì bàn cãi sôi nổi, lúc lại cặm cụi cắt cắt, dán dán những chiếc mặt nạ, lồng đèn. Đó là nhóm Những ước mơ xanh. Kế hoạch của Những ước mơ xanh thì nhiều lắm: dạy kèm cho các em học sinh khiếm thị, tiếp cận với trẻ lang thang để cảm hóa, liên hệ đưa các em vào nhà mở, quyên góp bìa cứng để viết chữ Braille, quyên góp sách vở cho học sinh nghèo, quyên góp quần áo cho người vô gia cư, quyên góp quà bánh để tặng quà tết, trung thu cho trẻ mồ côi…

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh

 

Và để thực hiện được “những ước mơ xanh” đó, các cô cậu sinh viên trong nhóm không lúc nào thôi đổ mồ hôi.

Trưa 8-3, Ngọc, Huyền chưa nhận được bông hồng cũng như lời chúc mừng nào. Hai cô ngồi bên gánh hoa dưới một bóng cây ở cổng nhà văn hóa thanh niên, vừa cắm hoa, mời khách, vừa bàn tính kế hoạch hoạt động ngày 18-4 (ngày Quốc tế người khuyết tật). Mỗi một ngày lễ có tính đại chúng như 8-3, lễ tình nhân, lễ Giáng sinh… đều được Ngọc, Huyền tận dụng như một dịp gây quĩ và liên tục lên diễn đàn điện tử, trang web của nhóm để kêu gọi mọi người tham gia. Quệt mồ hôi trên trán, Ngọc khoe: “Sáng giờ em bán cũng được. Không biết sẽ lời bao nhiêu, nhưng chắc chắn là không lỗ”.

Những đồng tiền chắt chiu được Huyền, thủ quĩ của nhóm, cẩn thận cất giữ, lập kế hoạch chi tiêu chi li tới… không có dư đồng nào. Mấy lần dự họp nhóm tôi cứ nghe Huyền nhắc đi nhắc lại “Khoản nào không phải làm lợi cho các em thì… dứt khoát không chi”. Trong những khoản không chi ấy có cả yêu cầu mua đồng phục, làm huy hiệu nhóm. Hải, nhóm trưởng, cứ kể mãi một câu chuyện: “Lần tổ chức Tết trung thu cho các em nghèo ở nhà mở Tam Thôn Hiệp (Cần Giờ), hai thằng con trai tụi em phải chở nhau đi từ quận Bình Thạnh lên tận quận 6 để mua giấy kiếng làm lồng đèn với giá sỉ. Huyền đã dặn trước nên tụi em cứ trả giá mãi, toát mồ hôi, cong cả lưỡi thì bà bán hàng đồng ý bớt… 1.000 đồng”.

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh

Một buổi trưa tháng tư, Ngọc đến tìm tôi ở tòa soạn với gương mặt đỏ bừng vì nắng, tay cầm thư mời dự chương trình giao lưu “Ánh sáng & niềm tin” do nhóm tổ chức cho các em học sinh khiếm thị. Và Ngọc kể: “Chỉ là buổi chuyện trò, ca hát, chủ yếu để các em vui thôi. Tất nhiên tụi em cũng chuẩn bị được ít quà, từ tiền bán hoa hôm trước, và một số bạn bè tài trợ. Nhưng chuyện gay nhất là tìm địa điểm: thuê thì không có tiền, mượn hội trường với lý do làm công tác xã hội thì không có giấy tờ. Thế là em phải chạy sang Hội Người khuyết tật năn nỉ mượn con dấu đóng vào giấy giới thiệu. Giờ thì xong rồi…”.

Đến hội trường Trường ĐH Bách khoa, thấy băngrôn, bong bóng, thấy những chiếc áo xanh lá cây đồng phục của Những ước mơ xanh” chạy đi chạy lại, thấy gian hàng bày bán sản phẩm của khuyết tật, nghe những tiếng cười, tiếng hát, cảm được vẻ sáng bừng trên những gương mặt của Loan, Nhi, Lan Anh đến từ các mái ấm khiếm thị… biết chương trình của các bạn đã thành công. Không cần nhiều bánh kẹo, nhiều hoa, nhiều quà, nhiều kinh phí, chỉ cần lòng thương yêu và sự nhiệt tình của các bạn là đủ.

Một lần khác lên diễn đàn nhunguocmoxanh.org, thấy lời kêu gọi “Nhân dọn dẹp nhà cửa cuối năm, mọi người hãy đi khắp nhà mình và nhà những người thân quen thu gom những tờ lịch cũ. Giấy lịch là tờ giấy mà các em học sinh khiếm thị mơ ước vì vừa đủ cứng để các điểm châm không bị bẹp, lại vừa đủ mềm, đủ nhẵn để châm…”. Tôi giật mình. Tôi đã đến các trường khiếm thị, đã gặp, đã nói chuyện với các em học sinh khiếm thị biết bao lần, thế mà điều giản dị này tôi lại không biết.

Và cứ như thế. Những kế hoạch liên tục cứ cuốn các thành viên vào cuộc: quyên góp, tặng quà cho học sinh các lớp học tình thương đêm Noel, cùng với Huyền sắp xếp từng giờ trống để kiên nhẫn đọc sách, giảng bài cho các em khiếm thị ở mái ấm Nhật Hồng, cùng với Linh lân la bắt chuyện với trẻ lang thang ngoài công viên buổi tối, tổ chức tình nguyện viên phục vụ ParaGames… Con số thành viên của nhóm giờ đã lên tới hơn 50, toàn là sinh viên và là những sinh viên có học lực “xịn”. Nhiều lần tôi thắc mắc hỏi xem các bạn sắp xếp thế nào để học tốt và hoạt động say sưa như vậy, ai cũng cười “Đến với những người thiếu may mắn, tụi em biết mình đủ đầy, mình sung sướng, mình hạnh phúc. Chẳng có lý do gì để không học được. Các bạn khác có thời gian đi chơi thì tụi em cũng có thời gian để làm việc mình mong muốn”.

 

 

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh

 



Kể cả khi rủ nhau đi uống nước, ăn kem, họp nhóm, các thành viên của Những ước mơ xanh cũng hẹn nhau đến “Hoa anh đào”, quán nước tạo việc làm và cơ hội giao tiếp cho trẻ em bị thiểu năng trí tuệ. “Từng việc làm của mình đều có thể có ý nghĩa” dường như là phương châm sống của các thành viên.

Đã có nhiều đơn vị muốn tài trợ, muốn làm cơ quan chủ quản của Những ước mơ xanh nhưng cả nhóm trưởng lẫn nhóm viên đều nhất quyết từ chối, cho dù vì thế mà đôi khi họ bị nhìn với ánh mắt nghi ngờ khi không trưng ra được con dấu tròn. “Cũng là vì từng hành động có ý nghĩa của nhóm thôi – Hải, nhóm trưởng, quả quyết – chúng em không muốn có bất cứ mục đích gì khác chen vào”.

Tôi lại nhớ đến những nhóm bạn trẻ đã từng gặp ở các sàn lắc. Cũng lập nhóm, cũng… tự quản, không chịu một sự chi phối nào, mà sao hành động của họ khác nhau tới lạ kỳ. Hỏi về thuốc lắc với nhóm Những ước mơ xanh, tôi gặp những nụ cười và cái lắc đầu thật dễ thương “Tụi em không biết, không quan tâm”. Không quan tâm không có nghĩa là thiếu hiểu biết.

Trong nhóm có những thành viên sẽ trở thành bác sĩ trong tương lai, có khả năng thuyết trình rất rành mạch về cơ chế gây nghiện, nhưng nghe các bạn nói, thấy những chuyện như thuốc lắc, động lắc rất xa vời. Theo dõi những hoạt động của nhóm, chứng kiến những bàn tay tin cậy của các em bé khiếm thị cứ quấn quít không rời các anh chị, nghe được những bàn cãi, lo lắng của cả nhóm chỉ cho một mục đích “lợi ích và niềm vui cho người thiếu may mắn”… thì sẽ rất tin. Tin rằng sự lựa chọn cách sống “ý nghĩa đến từng hành động” ấy là liều thuốc miễn nhiễm cho các thành viên trước những gì không hướng đến cái đẹp.

 

Phạm Vũ (TTO)

 

Tính đến bây giờ chúng tui đã có mặt được hơn một năm,chúng tui hiện giờ là một đại gia đình nhỏ,nhỏ thui nhưng rất ấm áp đấy nhé,cứ hỏi những ai đã vào xì gòn sẽ bít,,,,,
chúng tui có những ai nhỉ:một "con khỉ" trưởng nhóm luôn bít cách khuấy động không khí và bít cách làm ai đó tức điên lên,một "hà mã" nhiệt tình và trầm tĩnh,một "quạ" nhiều chuyện và tất nhiên là làm được nhiều chuyện,một "thỏ"hiền lành và là em út của cả nhóm, một "rùa" chậm nhưng chắc, ah, còn có "lươn" tên con trai thứ hai của nhóm và cũng là cuối cùng(hic hic,trong này chỉ có hai tên con trai,,,,khủng khiếp quá ) tên này rất được việc nhé, con "trâu"tương lai là một cô giáo tình nguyện, không thể không nhắc đến "cá voi" cực ổn nhé lăn xả và nhiệt tình, một "sếu" hiền và dễ thương con nít thấy là mê,một "cú mèo" thành viên mơi nhưng chẳng chịu thua ai trong công việc, ah chị "mì xào" nhân vật duy nhất có tên khác mọi người vì là chị cả của nhóm năng động cực,ngoài ra còn có những thành viên hoạt động không thường xuyên như "bọ gậy","chuột nhắt"...và những người ở xa là"cò","sói con","bồ câu"

Chúng tui đó,những con vật dễ thương phải không các bạn, chúng tui làm nên một gia đình nhỏ và đoàn kết.....không gặp nhau thì thui chứ mà gặp thì,hic hic,coi chừng đó nha, chúng tui có thể làm những việc "vĩ đại".hihihihi
những việc "Những ước mơ xanh" đã làm có thể chưa nhiều nhưng chung tui bít những việc làm của mình tuy nhỏ những những nụ cười mà chúng tui đem lại cho những trẻ em mồ côi,trẻ em khuyết tật đã giúp chúng tui hiểu được rằng chúng tui đã đem lại hạnh phúc cho các em,chúng tui hạnh phúc vì điều đó,chúng tui đã tổ chức trung thu cho các em mồ côi,chủ nhật này chúng tui sẽ đem tặng những cuốn băng casset cho thư viện sách nói mà chúng tui đã quyên góp được, thứ hai 22/12 chúng tui sẽ đi thật khuya để tặng cho những đồ chơi và quần áo cho trẻ lang thang...
những hướng đi mới đang chờ chúng tui trước mắt,chúng tui tự hào vì nhóm chúng tui là một nhóm độc lập,.....chúng tui sẽ làm những việc trong sức mình để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống...chúng tui là "Những ước mơ xanh"

 

Trung Hải (NUMXO)

 

Len lén nhìn vào những tờ giấy với hàng chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo, Hải thấy em nào cũng mong muốn mình thành cô giáo, kỹ sư, bác sĩ… và cả danh thủ bóng đá nữa! Hải kể: “Lúc ấy đứa nào trong NƯMX cũng đều thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Mình mới lo được cho đám nhỏ niềm vui qua vài món quà tí tẹo, còn tương lai chúng sẽ ra sao?”

Còn vô vàn những ngày khác nữa. Đó là những lớp học tình thương của các thầy cô tình nguyện đến với trẻ đường phố ngay tại nơi các em ở và kiếm sống, là góc phố với trẻ em bán báo, bán hàng rong; là một góc ven bờ kênh Nhiêu Lộc đen ngòm, hôi hám của trẻ đánh giày; là một khoảng trống chật chội trên chiếc ghe bám đầy bụi bặm lẫn với rau cải của những gia đình nghèo quanh năm lênh đênh sông nước ở quận 8, quận 4. Đó còn là nhiều đêm đem những phần quà nhỏ như tấm áo mưa, manh áo sạch hay một ổ bánh mì lót dạ đến với những người nghèo, người vô gia cư đường phố. Chính ở đó, các bạn trẻ mới cảm nhận được đầy đủ sự khắc nghiệt của cuộc sống và hiểu hơn ý nghĩa từng hành động của mình. Với họ, tất cả đều là bạn và nơi đâu cũng đều là nhà.

 

Vì cuộc sống tốt đẹp hơn

Tổ chức cho trẻ em khó khăn, cơ nhỡ vui chơi giải trí chỉ là một trong rất nhiều những hoạt động mà nhóm NƯMX thực hiện trong suốt thời gian qua. Mọi người có thể gặp họ ở nhiều nơi: các mái ấm, nhà mở, các khu công viên, nhà ổ chuột hoặc ngay tại lớp học tình thương khai giảng vội ở những bãi rác, gầm cầu… mà học sinh là những đứa trẻ cháy nắng với kho ngôn ngữ “đời” nhiều hơn “người”.

Nhóm NƯMX được thành lập từ đầu năm 2002 xuất phát từ một sự tình cờ. Khi cùng tham gia một diễn đàn trên website về phong trào tình nguyện của Hà Nội, các bạn trẻ đến từ TPHCM lúc ấy đã tự đặt ra câu hỏi: Tại sao không thành lập một nhóm tình nguyện ngay tại TPHCM? Và thế là NƯMX ra đời với phương châm “Tình nguyện vì cuộc sống tốt đẹp hơn”. Ban đầu số thành viên của nhóm chỉ có vài người nhưng rồi một đồn mười, mười đồn thêm nhiều người nữa… Cứ thế, đến nay nhóm đã có hơn 100 thành viên, trong đó khoảng hơn 80 thành viên hoạt động thường xuyên. Là nhóm tình nguyện - “thành viên chỉ góp sức chứ không góp tiền” cho nên họ phải tổ chức nhiều hoạt động “ăn theo” những ngày lễ lớn như: 8-3, 20-11, 1-6…

Còn kinh phí tổ chức? Nhóm thực hiện phương châm: “Tự thân vận động”. Cứ đến dịp 14-2, 8-3 hay 20-11, các bạn trẻ lại ùa về các chợ đầu mối mua hoa, giấy kiếng, bong bóng… và kỳ kèo trả giá đến từng đồng một, sao cho mua thật rẻ để đem bán kiếm chút lời! Thế là ở trước cổng các khu vui chơi, giải trí hay các nhà văn hóa, trường học lại xuất hiện một nhóm các bạn trẻ cặm cụi bó hoa, bơm bong bóng.

 

 

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh

 



Tiền lời kiếm được dành cho công việc chung của nhóm. Nhưng số tiền “đổ mồ hôi” ấy cũng không tồn tại lâu được. Phải tìm mạnh thường quân thôi! Vũ Nhật Linh (Trường Cao đẳng Hải quan TP), thành viên Ban điều hành của nhóm kể: “Lúc đầu, hầu như chẳng ai tin. Sau vài lần tổ chức thật sự ấn tượng, những nhà tài trợ đã bắt đầu tin tưởng. Họ sẵn sàng tài trợ khi chúng mình tổ chức các chương trình từ thiện”.

Dường như những việc mà NƯMX thực hiện thời gian qua vẫn chưa làm những con người trẻ tuổi này thỏa mãn. Hãy nghe Lê Trung Hải, Trưởng nhóm, “hoạch định” kế hoạch cho tương lai của nhóm: nào là một ngày hội đánh giày cho tất cả trẻ đánh giày trong TP, rồi một đội múa rối chuyên nghiệp, mở một thư viện sách nói cho một huyện vùng sâu ở tỉnh Bình Phước, tổng vận động tài trợ gây quỹ tặng xe đạp cho trẻ em nghèo hiếu học ở tận Lâm Đồng… Còn về NƯMX, Hải bật mí: “Nhóm sẽ tiếp tục hoạt động dù chỉ còn vài thành viên. Chắc chắn thế!”

“Tình cờ đọc thông tin dự báo thời tiết, Sài Gòn những ngày này sáng nắng, tối lại mưa rào, ai đó có thể thích những điều lãng mạn dưới mưa… Nhưng, một em bé co ro trong tấm áo nép vội vào mái hiên nhà khi cơn mưa ào đến; đâu đó bác xích lô leo dốc cầu mệt mỏi dưới cái nắng trưa oi bức mà không có nón đội đầu; bà lão ăn xin với cơn đói cồn cào nơi góc phố… Chẳng đợi đến ngày mai, ngay từ ngày hôm nay, với chiếc nón sờn góc, cái áo mưa còn mới, một phần ăn sáng, bạn hãy cùng chúng tôi chia sẻ với những người xung quanh. Hãy cùng chúng tôi đem những chiếc nón, tấm áo mưa, manh áo, phần ăn nhỏ đến với những người còn chịu những khó khăn xung quanh chúng ta”.

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh


Lại một lời “hiệu triệu” nữa xuất hiện trên diễn đàn của NƯMX. Ngày mai rồi ngày kia, đâu đó nơi thành phố ồn ào và náo nhiệt này lại xuất hiện những bạn trẻ lăn lộn nơi xóm nghèo, gầm cầu hay bãi sông, đem đến cho trẻ em bất hạnh, người nghèo neo đơn một chút ấm áp, một nụ cười hồn nhiên

 

Thạch Thảo (SGGP)

 

Tình nguyện viên Những Ước Mơ Xanh


Trung thu vừa rồi, với chương trình “Chị Hằng ơi!”, nhóm đã nhận được rất nhiều thư của các em nhỏ gửi tới. Ngọc Ngà, SV Trường Nghiệp vụ Du lịch, đã tự tay viết rất nhiều thư hồi âm cho các em và cho tới giờ, cảm xúc khi đọc thư của các em nhỏ vẫn còn nguyên vẹn: “Nhiều trang thư các em viết làm tôi rơi nước mắt, những ước mơ tưởng như bình dị nhưng đối với các em nhỏ bất hạnh này thì lại trở nên thật xa vời”. Giáng sinh vừa rồi cũng để lại cho nhóm bạn những kỷ niệm đáng nhớ. Với chương trình “Giáng sinh 5 xu”, nhóm đã quyên góp được 32 triệu đồng và mua được 250 phần quà tặng cho trẻ em nghèo, lang thang, người vô gia cư trong đêm Noel. Hơn 3 giờ sáng mới trao hết quà, trời lạnh, đường vắng, cả đội đi xe máy cạnh nhau nhưng cảm thấy ấm áp khi biết rằng có những người đêm hôm đó lần đầu tiên được nhận quà Giáng sinh.

 

Đều là SV nên các bạn trong nhóm tình nguyện này luôn phải sắp xếp thời gian để không ảnh hưởng đến việc học. Tuy nhiên, thật không dễ khi vừa thi học kỳ vừa làm tình nguyện. Nhiều hôm về nhà muộn, phải giải thích cho ba mẹ rất nhiều, nhưng khi đã hiểu, các bạn luôn nhận được sự động viên, chia sẻ của người thân, kể cả những người bạn online chưa bao giờ gặp mặt. Hồng Hạnh tâm sự: “Có những lần đi về mệt quá, tôi định bỏ cuộc, nhưng nhớ lại mỗi lần đến thăm, được các em yêu mến gọi tên, ríu rít chuyện trò rồi hình dung khoảnh khắc các em mừng vui khi Tết này được nhận quần áo mới, bao mệt mỏi bỗng tan biến hết, tôi lại mong đến ngày mai để được thấy các em cười...”.

Một năm mới rộn ràng, tưng bừng với hoa mai vàng, bánh chưng xanh và ngập tràn nắng đang đến gần. “Con thích mặc áo mới nè!”. Một ước mơ giản dị mà chúng tôi được lắng nghe và muốn chia sẻ với các bạn trong những lần đến với các em nhỏ ở mái ấm nhà mở, trẻ em nghèo... Và chính ước mơ bình dị đó đã thôi thúc chúng tôi. Nhóm tình nguyện “Những ước mơ xanh” mong rằng các bạn hãy cùng chúng tôi chung tay góp sức mang đến cho các em một niềm vui nho nhỏ trong mùa Xuân này. Hãy gửi đến các em những bộ quần áo mới như một lời chúc Xuân đầy hạnh phúc. Mong mùa Xuân này sẽ gieo tiếng cười trong trẻo khắp mọi nơi

Thúy Vinh

Tháng 9 tới là vừa tròn 6 năm Lê Trung Hải (SN 1982) gắn bó với nhóm tình nguyện Những ước mơ xanh. Khi đang là học viên Trường Cán bộ TPHCM, Hải đã cùng một nhóm bạn thành lập nhóm tình nguyện này.

Từ 5 thành viên ban đầu, đến nay, nhóm Những ước mơ xanh đã thu hút hàng trăm tình nguyện viên. Các thành viên trong nhóm trở nên thân thuộc đối với trẻ em nghèo, tật nguyền, mồ côi... trong TP bằng những hoạt động hết sức ý nghĩa. Người tổ chức, điều hành các hoạt động này chính là trưởng nhóm Lê Trung Hải.

Hiện Hải vừa đi làm vừa tham gia hoạt động tình nguyện và còn là người đàn ông của gia đình. Vợ Hải - chị Tống Thị Quý - từng phụ trách mảng trẻ em lang thang và là thành viên trong ban điều hành nhóm Những ước mơ xanh. Họ quen nhau, thương nhau từ những ngày làm tình nguyện rồi nên vợ nên chồng. Đến nay, có hoạt động gì, Hải cùng trao đổi, nhờ bà xã tham mưu. Ngoài trưởng nhóm, Những ước mơ xanh còn có 3 đôi nên duyên chồng vợ từ những ngày cùng tham gia làm tình nguyện.

Thùy Vinh (NLD)

6 Năm nhìn lại:
Hàng ngàn trẻ em lang thang, trẻ em từ các mái ấm nhà mở, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn đã nhận được sự quan tâm và quà tặng.
Hàng trăm trẻ em ở các xóm lao động nghèo, xóm Ve chai (Quận 8), xóm Ghe đã biết chữ, đã và đang được học từ các gia sư tình nguyện.
Hàng chục ngàn cuốn sách và tập vở đã đến với các em có hoàn cảnh khó khăn(Tủ sách của em)
Hơn 100 triệu đồng từ chương trình “Giáng Sinh Ấm – Giáng Sinh 5 Xu”.
Hơn 1000 con heo đất đã đến với các bạn trẻ, hơn 30 triệu đồng từ những chú heo đất đó đã trở thành những món quà ý nghĩa cho các em nhỏ.
Hơn 100 gia sư đã đến với các em, mang lại cho các em không chỉ tập vở, cây viết, con chữ mà cả tình thương và trách nhiệm.
Gần 1 tỉ đồng tài trợ và nhiều quà tặng, hiện vật , cơ sở vật chất đã và đang mang lại cho bệnh nhi - Bệnh viên Ung Bướu , Bv Truyền Máu Huyết Học - Chương trình Ước Mơ Của Thúy
Qua 15 năm thực hiện chiến dịch tình nguyện tình nguyện, từ chiến dịch ánh sáng văn hóa hè năm 1994 với 700 chiến sĩ tham gia tại 11 xã nay đã mở rộng với hơn 50.000 chiến sĩ tham gia tại 581 phường, xã và đến nước bạn Lào và vương quốc Campuchia. 15 năm qua, các chiến sĩ tình nguyện đã thực hiện hơn 18.000 công trình thanh niên, xây dựng gần 1.500 nhà tình nghĩa, gần 100 nhà tình thương, gần 2.000 nhà tình bạn, 364 cây cầu cùng một số hoạt động tuyên truyền, chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Đáng chú ý, qua 15 năm thực hiện chiến dịch tình nguyện có 1.544 chiến sĩ được kết nạp Đảng. Minh Hiệp (theo VOH)
Những Ước Mơ Xanh đã góp phần không nhỏ vào những con số ấy.

Tri ân những tấm lòng:
Trong mọi hoạt động của nhóm suốt 6 năm qua là sự nhiệt tình không mệt mỏi của các thành viên vì một tinh thần tình nguyện. Chúng tôi, Nhóm Những Ước Mơ Xanh xin tri ân các đơn vị, tổ chức, cá nhân đã đồng hành cũng chúng tôi.
Xin cảm ơn VMEP Việt Nam đã đồng hành cùng chúng tôi trong các chương trình từ những ngày đầu thành lập.
Xin cảm ơn LP Việt Nam và anh Cường đã âm thầm hỗ trợ hoạt động online của nhóm.
Xin cảm ơn HSBC, PSV, Kinh Đô, MIA, ComputerUSA . . .cô Huệ, Anh Hồng, Anh Cường, Anh Quang Hưng, chị Hướng Dương (thư viện sách nói). Các CLB , nhóm CTXH Thành phố, Trung tâm CTXH ĐH Nhân Văn, ĐH Kỹ Thuật Công Nghệ , Trường InfoWorld , ĐH Bách Khoa , Chùa Phước hải , Nhóm Những Người Bạn , IVC ..
Chúng tôi, Nhóm tình nguyện Những Ước Mơ Xanh sẽ tiếp tục “Sống ý nghĩa đến từng hành động” và luôn “Tình nguyện vì cuộc sống tốt đẹp hơn”.

 

Các bạn hãy cho chúng tôi biết về cảm nhận của bạn trong quá trình sinh hoạt tại nhóm tại chủ đề: Những Câu chuyện , kỷ niệm khó quên và tham gia Cuộc thi Viết Mãi Những Ước Mơ

Nguyễn Hùng

Nguồn: NUMXO